• tiểu thuyết lịch sử | All, S, T,



Nguyễn Mộng Gic SNG CN MA LŨ



SNG CN MA LŨ: PHẦN I: VỀ AN THI
CHƯƠNG 4
Nguyễn Mộng Gic





Từ bụi tre trước nh ng Gio nhn về hướng Bắc, c thể thấy được hai ngọn gạo cao ngất vượt ln trn những lũy tre um tm trong lng. Hoa gạo nở, mi thối theo gi bấc thổi bay đến tận đy. Cho nn ma hoa gạo đầu tin, cả nh ng Gio mất cng nhn nhau nghi ngờ, ni bng ni gi đến những kẻ v tứ. Khi tm ra được ci mi hoa đặc biệt từ khu chợ, khng ai bảo ai, cả nh cng cười xa. Hai dy lều tranh cất song song dưới bng mt của hai cy gạo, ngang trn miếng đất trống cạnh bờ sng, l nơi họp chợ. Địa điểm mua bn thuận lợi, một bn l con đường đ ln ni, một, bn kia l bến sng. Chuyn chở hng nguồn xuống biển, hay chuyn chở hng biển ln nguồn, d đi bằng thuyền hay thồ ngựa, An Thi l trạm nghỉ đm. Nhờ vậy, chợ An Thi mau chng trở nn phồn thịnh. Hai dy lều trước cn lụp xụp cột tre mi l sơ si, cng về sau cng được xy cất vững chi đẹp đẽ hơn. Lc gia đnh ng Gio về, cc cột chợ đều bằng gỗ, sườn nh bằng tre cột my, mi tranh dy hai năm mới phải thay một lần. Bn cạnh chợ, c thm một tiệm thuốc bắc, hai tiệm bun nng sản v đồ tạp ha, một qun ăn v một nh trọ đm. Ngay dưới gốc cy gạo lớn, chủ qun trọ che tạm một chuồng ngựa cho cc tay chở thồ. Chinh thường dẫn Lng ra đy say sưa ngắm những con ngựa cao lớn, lng mướt, của khch bun, tự nguyện mang cỏ đem bỏ vo mng, hoặc vốc la vo lng hai bn tay đưa đến tận mm từng con ngựa một. Lng thch nhất l được vuốt ve bờm v lng kỳ của cc ch ngựa ham ăn. Cậu vốc một nắm la vo trong tay tri đưa tận mm ngựa. Mấy con ngựa khỏe hu ăn di di ci mm ướt v nng vo tay Lng, cậu cảm thấy nhột nhột, ấm p một cch thch th. Chinh th thch ngắm những v ngựa khỏe, những bộ yn sờn cũ ghi dấu bao chặng đường xa. Anh ln la tr chuyện với cc khch bun, hỏi họ về những con đường đ, những dốc ni, những đm thu lc cc v ngựa thồ trn cc vng heo ht, những bọn cướp cạn, những d th gặp trn đường rừng. Để đnh đổi cc mẩu chuyện phiu lưu bịa đặt ấy, Chinh mất kh nhiều cng sức. Anh tự nguyện đi cắt cỏ gip thằng khờ, tự nguyện xuống sng mc nước cho ngựa uống. V mỗi khi một đon ngựa thồ ra đi, bỏ lại mng cỏ ho v nền chuồng hi hm vương vi phn v nước tiểu, Chinh c cảm gic một phần nghĩa cuộc đời mnh bị mang đi mất. Anh dắt Lng về nh, lng bng khung.



Lng đam m cc cuộc phiu lưu của hai anh em, lu lu cũng được đền đp cht đỉnh. Thằng khờ bị lo chủ qun trọ lợi dụng, sai đi cắt cỏ để đổi lấy hai bữa cơm hẩm. N chỉ mặc độc một ci quần đi cũ, mu đen đ ngả sang mu xm mốc. Tc di v bẩn, hai con mắt do dc như đang tm kiếm tr nhớ đ đnh mất. Được ci tnh ưa ht nghu ngao lun miệng, v dễ bảo, nn con người đ ngoi ba mươi tri giạt đến đy khng biết từ lc no, trở thnh kẻ ti tớ chung của mọi người. Chủ qun trọ cho n một gc bếp để ngủ v ngồi tằn mằn nhổ từng sợi ru, nn tự nhin được mọi người chấp thuận dnh quyền ưu tin. Thằng khờ chuyn lo cắt cỏ cho ngựa. Nhưng gặp những phin chợ lớn vo mồng một hoặc rằm, ngựa thồ về nhiều, sức thằng khờ khng lo cỏ đủ. Trong trường hợp ấy, Chinh sẵn sng gip sức v được trả cng nhiều t ty theo vui buồn của chủ qun.



Chinh trở thnh nhn vật quan trọng của Chợ An Thi l do vậy. Cũng do vậy m từ khi An theo lời khuyn của mợ, bắt đầu nghề hng xo, c b gặp mọi điều may mắn. An dnh được một chỗ by hng thuận lợi nhất. An cn được thằng khờ phục vụ tận tụy, c lẽ cn tận tụy hơn cả đối với người chủ qun trọ. Đi mắt thằng khờ khng cn do dc tm kiếm nữa. Hnh như n tm thấy ở ci dng nhỏ nhắn của An, ở chiếc o đen tay di bị rch ở bả vai, ở nh mắt tinh nghịch v hai ci răng cửa hơi lớn của c b, một hnh ảnh thn thiết từ lu n lạc dấu, nhập nhe trong mng lung, ẩn hiện bất thường trong tr nhớ bệnh hoạn. An đi bn gạo lc Chinh phải ra đồng với anh v cha, Lng ở nh canh chừng săn sc B Gio. C b cảm thấy lo u, c đơn. Bữa đầu, An đi Chinh phải ngồi bn cạnh mnh cho đến lc chợ vn. Phin chợ sau, Chinh mải ngắm đn ngựa khng chịu ngồi b gối bn cạnh em. C b khng hiểu nổi anh, khng hiểu thứ sức mạnh no đủ li cuốn Chinh vo những cng việc v nghĩa v ch như m cỏ cho vo mng, khệ nệ xch cả gu nước nặng từ dưới bến sng xa ln gốc gạo, rờ rẫm những ci yn cũ. Cho đến ngy An bắt gặp đi mắt tru mến ngưỡng mộ của thằng khờ nhn mnh. An thấy lạnh ở xương sống v ci nhn m dại ấy, nhưng sau đ nghĩ đến sự cch biệt tuổi tc, sự cch biệt của hon cảnh, v thi độ hiền từ, ngoan ngon của thằng khờ, An yn lng. Từ đ về sau, An c thm một người anh mới. C b yn tm ra chợ một mnh, trả Chinh cho mấy đm ruộng miễu.



***



Hoa gạo rụng đầy trn cc mi chợ nn mi thối cũng long bớt. Đon ngựa thồ ln đường từ đm hm trước, thuyền chở c luộc giao hng xong đ về xui, nn buổi chợ hm nay vắng vẻ. An by hng đ kh lu m chưa ai đến đong gạo. Thằng khờ rỗi việc, dựa vo ci mng cỏ nhn về pha An, buồn rầu khng c việc g gip đỡ cho c b để đổi lấy một ci cười biết ơn.



An đang định thu dọn quang gnh về sớm, th Lng hớt hải chạy ra chỗ gốc cy gạo. Cậu vừa ni vừa thở:



- Chị về ngay. Mẹ



Lng khng ni hết cu, a ln khc. An chợt hiểu. C b cảm thấy đau nhi trong lng, nhưng An bnh tĩnh hơn mnh tưởng. An khng khc, chỉ thấy cảnh vật lao xao, chập chờn. An khng buộc được sợi dy dừa vo đầu đn gnh. Tay c run qu. Vừa nhấc gnh ln vai, ci đn bật, sut t nữa cả hai thng gạo đổ ụp xuống đất ướt. Trong lc đ, Lng vẫn khc. G khờ đến gnh gạo gip cho An lc no An khng biết. Bằng cht tr khn t ỏi cn lại, g cũng đủ hiểu An đang c chuyện buồn. Hai chị em chạy lp xp theo g khờ, khng ai dm ni g. An sợ phải biết sự thực, Lng tm tr rỗng khng. Gần đến nh rồi, An mới hỏi em:



- Cha đ về chưa?



- Rồi. Em chạy ra miễu, rồi ra cho chị hay.



- Mẹ.. mẹ bị hồi no?



Lng ấp ng, vừa ni vừa run:



- Em khng biết. Mẹ.. mẹ lạ lắm. Em sợ, chạy tm cha liền.



Chị em đến nh, thấy cậu mợ Hai Nhiều v vi người hng xm đ đến. Ngoi cửa, mấy đứa nhỏ tụm lại t m nhn vo. ng Gio, Kin v Chinh đều ngồi quanh giường B Gio. An thấy mẹ ngồi dựa vo ci gối lớn k st vch đất, khun mặt trắng bệch nhưng vẫn cn phảng phất dng dấp một người đang ngồi nghĩ ngợi mng lung, nhắm mắt trầm ngm. Chưa c ai khc. An len vo gần st mẹ, v đng lc đ, ng xuống m chầm lấy B Gio khc a.



B Gio mở mắt nhn đi vai con gi run run. An ngỡ ngng cảm thấy c một bn tay nh nhẹ vuốt tc mnh. C b ngước nhn ln, bắt gặp đi mắt nhe lệ của mẹ. An chưa kịp kinh ngạc đ nghe B Gio ni:



- An của mẹ.



An mừng qu, khc to hơn, vừa khc vừa ni rối rt:



- Ha ra mẹ chưa mất. Mẹ đừng bỏ chng con, mẹ. Mẹ c hiểu con ni g khng. Mẹ ở lại với chng con.



B Gio run run đp:



- Mẹ mệt lắm. Mẹ khng bỏ con đu. Con rng lo chăm sc cho t. Đừng la rầy thằng Lng. Tnh n như vậy, đừng gy gổ với n, tội nghiệp.



ng Gio can vợ:



- Mnh nằm nghỉ cho khỏe đi. Thấy mnh tỉnh trở lại, thằng Lng sợ, tưởng Bo hại ai cũng hoảng hồn. C anh chị Hai Nhiều lại thăm, mnh c nhận ra khng?



B Gio hiểu lời chồng, đưa mắt nhn quanh tm kiếm. ng Gio qun rằng B Gio đ m muội ngay từ lc gh G Bồi, khng biết ng b Hai Nhiều l ai. B Hai Nhiều tiến tới gần B Gio, cầm tay người bệnh hỏi:



- C c cn cảm thấy mệt khng? Mấy thng nay thấy c cứ m mải, vợ chồng ti lo qu.



B Gio hơi băn khoăn một cht, cuối cng cũng biết người vừa ni chuyện với mnh. B Gio hỏi:



- Thế anh Hai của ti đu?



Hai Nhiều đến gần vợ, tự giới thiệu:



- Ti đy. Anh em với nhau m từ lu khng biết mặt nhau. May qu, đến nay c đ tỉnh.



Đột nhin B Gio bật khc, vừa khc vừa ni:



- Trăm sự nhờ anh chị. Em c mệnh hệ no, anh chị can nh ti đừng lấy vợ, khổ cho lũ nhỏ. Em đ bắt nh em hứa rồi, nhưng em chưa yn lng.



Cng lc B Gio khc cng lớn hơn. V cng khc b cng ni nhỏ đi, tiếng được tiếng mất, nghĩa lan man từ chuyện nọ nhảy sang chuyện kia. Mọi người a nhau lại khuyn can B Gio bnh tĩnh, ng Gio cũng lớn tiếng hứa hẹn theo vợ. Nhưng B Gio khng nghe được g nữa, hai tay m lấy đầu khc lớn. C vẻ mỗi lc B Gio cng mệt hơn, Kin nhắc mọi người ra bớt phng ngoi cho gian buồng B Gio nằm được thong kh. Chỉ cn lại ng Gio, An v Lng trong phng. Tiếng khc nhỏ dần, thưa dần. B Gio nhắm mắt, đầu lắc qua lắc lại trn gối, thn thể xiu ngả mệt nhọc. ng Gio biết vợ đ m trở lại, tuy giờ pht tỉnh tr vừa qua khng phải l dấu hiệu bo trước giờ lm tử như ngọn đn hết dầu le ln lần cuối trước khi tắt lịm.



***



B Gio mất hm mười bốn thng bảy. Trong những thng cuối cng, cc cơ năng nui thn thể b dần dần lng qun mất nhịp sống quen thuộc. B gầy xọp nhanh chng, nằm dn ln ci chng tre lt chiếu, khng động đậy. Kin phải tm một ci mo cau cắt trn để lt hứng phn. Nước tiểu rỉ ra ướt hết cả vạt chiếu. Lưng B Gio nổi sần, rồi lở li pha thắt lưng. An thương mẹ qu, lấy ci gối nhỏ chn pha dưới mng để xơ chiếu khỏi chm vo mảng thịt đỏ lầy, cuối cng nước tiểu thấm cả vo bng gối. Mi khai nồng tỏa khắp phng. Thng cuối cng, An đt cho cho mẹ, B Gio khng nuốt ngay. Cc bắp thịt thực quản dường như mất lin lạc với ch sinh tồn. Sợ mẹ bị ngột, An phải mc từng muỗng nhỏ đa vo tận cuống họng mẹ. Thức ăn rơi vo trong su, v do một phản xạ no n, lu lắm, B Gio mới nuốt. Khng kh trong nh lun lun ủ dột, người no cũng c một nỗi buồn canh cnh bn lng. Chỉ khi no qu mệt nhọc ngủ vi hoặc bận ra chợ ra đồng khuất mặt, họ mới cảm thấy đi cht an tm.



Cho đến lc Lng khm ph ra mẹ đ chết, tay chn lạnh, mắt trợn ngược ln đỉnh mng, cảm gic đầu tin của mọi người trong gia đnh l sự nhẹ nhm, như vừa được cất đi một gnh nặng. Ngay cả Lng, vốn tnh mẫn cảm v lần đầu tận mắt thấy hnh ảnh ci chết, cậu b khng sợ hi thi qu. Lng chạy ra sau bếp gọi chị:



- Ln nhanh chị An ơi.



Giọng ni của Lng v nt mặt của cậu kh bnh thản, đến nỗi An khng biết Lng bo một tin dữ, quay ra gay gắt:



- Chỉ việc xếp mền my khng lm được hay sao m nhặng ln thế. Để yn cho mẹ ngủ.



Lng đến bn chị, th tho:



- Hnh như hnh như mẹ chết rồi. Tay mẹ lạnh ngắt.



An bỏ rổ khoai chạy ln buồng mẹ. V cũng như lần trước, c b kinh ngạc cho sự điềm tĩnh kỳ lạ của mnh. Nhưng sau đ, tnh cảm từng người mon men quanh co theo từng lối khc nhau. Tin dữ truyền cho nhau qua tiếng th tho. Từ ng Gio đến cc con đứng lặng quanh xc B Gio, nhn trn trối ln thn thể gầy ốm xanh xao v nhỏ nhắn như thn thể một b gi 11, 12 tuổi. Sự nhẹ nhm ban đầu nhường chỗ cho nỗi hoang mang, lơ lo. Mọi người như đột ngột bị lạc hướng, mắt cn trng thấy đấy nhưng tm tr quờ quạng. Thằng t giật mnh tnh dậy khng thấy chị bn cạnh, khc r. Đng lc đ, Lng bật khc nức nở. Ci cổ của Lng nhỏ v cao, khi khc cậu ngước mặt ln trời nn mấy đường gn cng nổi r trn ci cổ ấy. Tc di phủ cả ln mắt, dn ln m vo thi dương, trng cậu giống như một con b non ăn la của một chủ ruộng hung bạo, bị lo lấy rựa chặt gy chn nn qụy tại chỗ, rướn cổ tht ln thống thiết. Khc rốn v hnh nối liền thn thể cậu với mẹ, khc rốn gip cậu tiếp được của mẹ sức xc động nhạy bn đối với thời tiết, lng đam m cy cỏ, đồi ni, sng biển, chim chc, sự vụng dại đng thương hại trước những sự việc cụ thể thực tế, tr tưởng tượng lng mạn muốn ci g cũng tới cng đỉnh, khc rốn ấy đứt la đột ngột nn cậu khng thấy đau đớn. Rồi dần d, cậu cảm thấy trong tm hồn cậu, trong thn thể cậu, một đoạn ruột đ đứt. V cậu nức nở khc, khng ai dỗ được.



Chinh kh chịu, gắt lớn y như mọi lần:



- C im đi khng. Đồ mt ướt.



Lng ngưng khc, cậu nhn anh với đi mắt hận th. Cậu nghĩ: Anh ấy c cn cht tnh cảm no khng? Anh ấy khng phải l con của mẹ sao? ! Phải rồi. Hm nay mười bốn thng bảy. Như vậy l cng phu luyện tập kh nhọc bao lu nay của anh ấy, by giờ kể như bỏ. Ngy mai l ngy cng c hồn. Anh ấy khng dự đổ gin được nn đm ra tức tối, giận ly đến mnh. Mẹ mất, m anh ấy cn nghĩ đến chuyện đấu v được ư? Anh ấy c thương mẹ khng? Đng giận thực, biết thế mnh khng nn đứng ra lm chứng cho anh ấy học v.



Lng cng nghĩ cng giận, cng giận cậu cng tỉnh to. Cậu khng khc nữa, đưa mắt nhn cha xem cha c khm ph ra đứa con bất hiếu hay khng. ng Gio đến ngồi bn mp giường, nắm lấy cnh tay lạnh của vợ. Mấy ngn tay trắng đ cứng, đầu ngn tay đ mp. Cảm gic lạnh lẽo truyền vo bn tay ng, thấm vo mu, len đến sống lưng. ng Gio đặt nhẹ bn tay vợ xuống mền. Đi mắt mở của B Gio đục lại, nhưng ng Gio tưởng như vợ đang nhn ng trch mc. Bất gic ng đưa bn tay ln vuốt mắt vợ. Con bn tả nhắm lại ngay, nhưng con mắt bn hữu chỉ khp kn khi ng vuốt đến lần thứ năm. Kin đến bn ng hỏi nhỏ:



- Mnh nn đi khai bo nay với X Trưởng hở cha ?



ng Gio quay lại hỏi:



- Con ni g?



Kin chậm ri ni:



- Con định đi khai tử cho mẹ. Sẵn tiện hỏi cậu Hai phải lm những g.



ng Gio cảm động nhn con:



- Được. Con lo gim cha. Hỏi cậu thủ tục ở đy như thế no. Xin đất lập mộ ở đu. Con gip cha đi. Cha khng cn nghĩ g được nữa.



Kin sẽ sng bước ra khỏi buồng. Chinh định theo anh, nhưng Kin ngăn lại, ni nhỏ g đ. Chinh gật g, trở vo nhẹ rt ci mo cau đựng phn đem đi ra vườn. Một lc sau, Chinh lại vo đem ci gối thấm nước tiểu, cng mớ quần o bẩn thay từ hm trước của B Gio ra ngoi. Lng bỏ ra nằm sấp trn phản gỗ khc tht tht. Trong phng, chỉ cn lại An v ng Gio.



An thấy cha ngước ln nhn mnh, ngần ngại. ng ngồi thừ một lc, rồi chống hai tay qua vai vợ, nhn đăm đăm ln khun mặt b. Lng ng chng xuống, yếu đuối. ng bắt đầu khc. Giọng của ng khn, tiếng khc nghẹn lại nơi cổ họng khao khao, nghe tiếng được, tiếng mất. Hai vai v cnh tay ng run. Nước mắt chảy lặng lẽ trn m, qua 45 năm thăng trầm lặn lội với bao hệ lụy ở đời, những giọt đau khổ cn st lại rỏ ln ngực o vợ, khng đủ sức ấm hồi sinh. ng khc v hối hận. Phải, d cuộc tnh duyn giữa hai ng b khng do những vồ vập hấp tấp hoặc toan tnh so đo, nhưng thnh thực m ni, những lời qua tiếng lại xung quanh c ảnh hưởng đến cch cư xử của ng đối với vợ. Trong đời sống vợ chồng, đi lc ng xem thường b. C những lời cu nhu v cớ, giận dữ qu đng v những chuyện cỏn con. Nếu gia thế của b kh hơn, ng Gio phải d dặt nhiều trước khi ni điều g với vợ. Tnh b quen nhẫn nhục, chịu đựng lặng lẽ mọi lời rầy r. Ở chỗ giao tế, bị rng buộc tứ bề v những sự tế nhị ro đn, nương nhẹ, nể nang, ng Gio khng pht lộ được hết c tnh. Về nh, ng được dịp trt mọi bực bội ln gia đnh. ng được cu nhu tự do. ng được mạnh dạn xổ hết những g bực dọc, đến độ cn tm thấy ở sự phng tng đ một thứ lạc th bệnh hoạn. Lc trước ng khng thấy tất cả những điều ấy. By giờ, ng Gio thấy hết. Trn gương mặt im lm của vợ, ng soi được những xấu xa tn nhẫn của cả đời ng. ng nhớ lại đi mắt lo u thảng thốt của vợ những năm đầu tin mới lấy nhau, những lc ng khng chịu đựng được nhục nh của ngho đi, trt hết lng hận đời ln đầu c gi nht nht, ốm yếu l vợ ng. ng nhớ ci khun mặt trầm tư những năm về sau, đi lng my thường nhu ở sống mũi, mi trn chm lại cố chặn một tiếng nấc. ng nhớ những nghĩ bạc bẽo tn c của ng, những khi một mnh ngồi canh bệnh bn giường b. Sau bao dy v, kết cuộc lại, vợ ng nằm đy. Mắt su. M hp. Thn thể da bọc xương. Cnh tay gầy guộc. Bn tay co quắp, nhăn mp ở đầu năm ngn. Vợ ng c tội tnh g? ng đ lm được g để b nở được nụ cười hiếm hoi? Nếu khng c An ở đy, ng đ m chầm lấy xc b m van xin, năn nỉ b tha tội cho ng. ng Gio quay nhn con gi. Mắt An buồn rầu, c hỏi cha muốn sai bảo điều g. C tiếng nhiều người ni chuyện, hỏi han lao xao ở cửa ngoi. Được dịp chạy trốn ci nhn tra hỏi của con, ng Gio đưa ống tay o chi nước mắt, đi ra nh ngoi.



***



Trong gia đnh ng Gio, chỉ c Kin v Chinh l đủ bnh tĩnh lo liệu việc tang ma. ng Gio như người mất hồn, ngồi thừ một chỗ, trả lời ging một cc cu chia buồn của thn quyến v hng xm. Ai đến thăm cũng tm cho được ng, hỏi qua tuổi tc, căn bệnh của B Gio. ng trả lời dấm dẳng, ba phải. Người nghe khng lấy đấy lm điều, v quả thật, cũng khng mấy chờ đợi những cu trả lời r rng, dứt khot. Họ hỏi v bổn phận phải hỏi, chứ khng phải để nghe trả lời. Như một ci my, ng vi cho khi c ai đến, gật đầu khi họ chia buồn xong, rồi lại vi cho khi họ về.



An v Lng ngồi bn xc mẹ, by giờ đ được tắm rửa v thay quần o mới, Kiến v ng Hai Nhiều đ gip An luộc hai quả trứng v vắt ba nắm cơm đặt vo một ci dĩa snh, cắm ba nn nhang để ln đầu giường người chết. Cửa sổ được chống ln, căn nh từ lu kn gi v tăm tối đ thong kh hơn trước. Mi hi thối theo gi long đi. Nhang chy lin tiếp từ nn ny sang nn khc, hơi khi mỏng mang theo mi trầm đậm ngọt. Hai chị em thần tr căng thẳng v xc động, cảm gic by giờ t dại. Gần như cả An lẫn Lng khng cn thứ được những g thuộc về thực tế, sống trong trạng thi ngơ ngẩn m mờ. An chỉ ghi nhận được chung quanh c người vo người ra, tiếng ni th tho, cử động sẽ sng. Một vi người đn b đến vuốt tc An, hỏi An điều g đ. An trả lời những g t ai nghe r, lời ni buột miệng v tnh. C điều khi c tiếng sụt sịt khc nhắc nhở, th An nhớ ngay đến ci chết của mẹ. C b quay nhn mẹ đang nằm in trn giường, hai bn tay gầy guộc đặt di trn mp chăn, mặt xanh ti, mắt nhắm nghiền. Rồi chỉ trong khoảnh khắc, An thức trọn vẹn thn phận ci ct từ đy, nghĩ đến những ngy sắp tới v định v c độc trn đường đời. An bật ln khc, Lng cũng khc theo chị, tiếng khc th thiết dai dẳng. B Hai Nhiều thấy ngay tnh trạng mẫn cảm của hai chu, nn dẫn An v Lng sang nh mnh. Cng việc ma chay như vậy do gia đnh Hai Nhiều v b con hng xm qun xuyến cả. Vợ chồng c Ba L trn Xun Huề cng với Lợi c xuống chia buồn. Vợ chồng c Hai Nhi bn Trường Định cũng về. Thm một số bạn v của Chinh. G khờ ngoi chợ. Đm đn ng lo việc xin đất, đo huyệt, đng o quan. ng Hai Nhiều cng với Kin v Lợi lo đi bo cho cc chức sắc trong x v lm giấy tờ khai tử. Người ra vo đng đc, nhờ ai nấy đều giữ gn cử chỉ v lời ni cho hợp với đi hỏi một đm tang, nn suốt buổi sng chuẩn bị tẩm liệm v tang lễ tiến hnh lặng lẽ v điều ha. Đến trưa, đm đn b con gi lo thổi cơm dọn ăn cho những kẻ hảo tm đến gip khng cng. Người lo chạy đi mượn thm bn ghế, mm bt. Nh chật chội. Phải lm thm một nh rạp ở hin trước. Lũ trẻ hiếu kỳ bu đến ngy cng đng. Thợ mộc đng o quan, tiếng đục đẽo nghe vui tai rộn rịp. Thm tiếng bn ghế va chạm, tiếng bt đũa loảng xoảng. Thực khch dần dần qun mất sự rng buộc, cười ni tự nhin. Cu chuyện ho hứng v xoay quanh cụ cướp gin truyền thống giữa dn An Vinh v An Thi trong dịp Lễ Vu Lan hằng năm. Heo quay, g vịt, gạo muối, hoa quả dng để cng c hồn được đặt trn một gin tre cao, dựng ngang trn bi sng. Trong thời gian hnh lễ, cc tay v giỏi hai bn đ chia nhau mai phục quanh gin. Kinh giải oan dứt. Hồi chung thong thả từng tiếng, g vo khng gian căng thẳng. Những đi mắt đăm đăm. Nhịp tim đập mạnh. Những bn tay nắm lại, gn nổi trn thớ thịt săn cứng. Những ci liếc mắt m mưu hoặc nghi kỵ. Giờ pht chờ đợi ko di theo ba hồi chung chậm. Tiếng chung cuối cng vừa điểm, th v sĩ của hai lng c quyền dng bất cứ thế v hiểm độc no để hạ đối phương, ginh cho được con heo quay về phần mnh. Cuộc loạn đả truyền thống lun lun c mu đổ, c quả phụ v con ci. Nhưng con heo quay đem về bn ny sng hay bn kia sng đ trở thnh tiu chuẩn đặt định niềm vinh dự may mắn cho cả cộng đồng suốt một năm. Cho nn php vua thua lệ lng, ci tr chết người năm nay vẫn tiếp diễn, v số c hồn cần giải oan tăng theo năm thng. Trong lc những người thn thuộc của ng Gio gip ng lo việc mai tng, th cc v sĩ An Thi đ vất vả lắm mới mang được con heo quay về bn ny Sng Cn. Hai xc chết nằm vắt ln mp nước v tnh, một bị dập l lch v một bị vỡ đầu. Cu chuyện ho hứng, bn ci ồn o l v vậy. Bữa cơm trưa nay c nhiều tiếng cười hể hả, v đm đn b sống giữa vng đất chuộng v từ tấm b khng hiểu nổi sự quyến rũ của bạo lực, nhn đm mm chn ngả nghing với đi mắt chịu đựng, khoan thứ.



Người ta lo việc mai tng ngay buổi chiều hm ấy, v theo lời khuyn của B Hai Nhiều, ng Gio khng cho An v Lng đi theo quan ti. C Ba L ni dối với hai chị em l mi sng mai, mới c giờ tốt thch hợp việc chn cất. An yn tm ngủ được một giấc ngắn. Gần nửa đm, c b thực dậy, thấy mnh nằm trn giường lạ. Mi một lc lu, An mới biết mnh đang ở nh cậu mợ. Cửa lớn đng, cửa sổ nhn sang nh An mở. C b len ln ngồi dậy đến gần cửa sổ nhn sang nh mnh. Thấy c nh đn leo lt ẩn hiện sau mấy lớp l chuối, An yn tm. Mẹ vẫn cn đ. Mẹ vẫn cn ở trn trần gian với mnh. C b nghĩ như vậy. Đột nhin, An cảm thấy trong thn thể mnh c điều g khc thường. Đầu c nhức, tay chn r rời. Chỉ v mnh vật v khc cả ngy đấy thi. Nhưngnhưng sao mnh tệ thế ny? Thằng t mới ln ba cn c thể đi dầm, Lng những hm bệnh c thể Nhưng mnh chừng ny tuổi đầu? Chao i, nếu mấy chị biết được. An lo sợ nhn trước nhn sau, tưởng như mọi người đ nhn r ci cảm gic nhớp nhp nng ướt đang lăn chậm hai bn vế An. Khng dm bước nhanh, An vịn vch nh nhẹ lần xuống nh bếp. Trấu un cho heo đang ngn đỏ, pht ra một vng nh sng mờ mờ. Cảm gic nng ướt lan xuống gối, rồi xuống bắp chn. Đến gần vng nh sng, An vn ống quần ln định chi vội dng nước tiểu. V đng lc đ, An hi hng đến lu lưỡi, qun cả việc thả ống quần xuống. An ngột thở v sợ. Trn ống chn trắng, An vừa nhn thấy một dng mu. Tại sao lại thế ny? Mnh mắc bệnh qui gở g đy? Cả ống chn kia cũng c mu. Mu trn hai vế Mẹ ơi, mẹ cứu con. Chỉ c mẹ mới cứu được con thi, v ngoi mẹ ra, khng bao giờ con dm thổ lộ cho ai biết l con đ mắc một thứ bệnh khủng khiếp ở một nơi xấu hổ. Nhưng mẹ bỏ con rồi cn đu. Lm thế no by giờ? C ai cứu ti nữa khng?



An ngồi xuống bn bếp trấu, gục mặt vo hai đầu gối nhớp nhp khc ấm ức. Nước mắt cng chảy, c b cng thấy nỗi thống khổ đậm thm, mnh mng. V xấu hổ c khng dm khc lớn nn sự đau đớn cng tăng. An chịu đựng một mnh, trong m thầm, ci kinh nghiệm dậy th của đời con gi. Sng hm sau, cng với Lng v cc anh ra thăm mộ mẹ, An đ thnh một người lớn. Ci chết của B Gio, kinh nghiệm một đm c kinh nguyệt lần đầu đ qu đủ để tạo một vết đau buốt đến t dại ln tm hồn c b. V An đ mất tuổi thơ.



NGUYỄN MỘNG GIC

 

 

 

sch (S)


SNG CN MA LŨ / Nguyễn Mộng Gic

TM LƯỢC

 lịch sử

 PHẦN I: VỀ AN THI

chương 1

chương 2

chương 3

chương 4

chương 5

chương 6

chương 7

chương 8

chương 9

chương 10

chương 11

chương 12

 PHẦN II: TY SƠN THƯỢNG

chương 13

chương 14

chương 15

chương 16

chương 17

 PHẦN III: HỒI HƯƠNG

chương 18

chương 19

chương 20

chương 21

chương 22

chương 23

chương 24

chương 25

chương 26

chương 27

chương 28

chương 29

chương 30

chương 31

chương 32

chương 33

chương 34

chương 35

chương 36

chương 37

 PHẦN IV: PHƯƠNG NAM

chương 38

chương 39

chương 40

chương 41

chương 42

chương 43

chương 44

chương 45

chương 46

chương 47

chương 48

chương 49

chương 50

chương 51

chương 52

chương 53

chương 54

chương 55

 PHẦN V: VƯỢT ĐO HẢI VN

chương 56

chương 57

chương 58

chương 59

chương 60

chương 61

chương 62

chương 63

chương 64

chương 65

chương 66

chương 67

chương 68

chương 69

chương 70

chương 71

 PHẦN VI: PH XUN

chương 72

chương 73

chương 74

chương 75

chương 76

chương 77

chương 78

chương 79

chương 80

chương 81

chương 82

chương 83

chương 84

chương 85

chương 86

chương 87

chương 88

chương 89

chương 90

chương 91

chương 92

chương 93

chương 94

chương 95

chương 96

 PHẦN KẾT TỪ

chương 97

chương 98

chương 99

chương 100

chương 101

Ti Liệu Tham Khảo

Tm Lược