Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ TÔI PHẢI SỐNG





TÔI PHẢI SỐNG
Phần Một
Cuộc Đời và Bóng Đen
Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ





Nhà Chung Hà Nội



Vừa tới ngơ rẽ vào Nhà Chung, tôi cảm thấy hơi bồn chồn khi sắp sửa được gặp vị Hồng Y mà tôi chưa từng bao giờ gặp. Bất ngờ có một người đàn ông nhỏ thó quăng ngoài 50 xuất hiện. Ông từ một ngơ sát cạnh hàng rào Nhà Chung bước ra chặn chúng tôi lại và hỏi:


- Cho tôi hỏi, có phải các anh mới đi tàu hỏa xuống à?


Tôi rất nhạy trước cảnh này và biết ngay người đàn ông đó là ai. Thầy Kỳ chưa kịp trả lời, tôi b́nh thản lên tiếng:


- Chúng tôi không đi tàu hỏa, nhưng tại sao bác hỏi thế?


- Tôi đi đón người nhà từ miền Nam ra, và trông các anh có vẻ người miền Nam nên tôi hỏi thăm.


Thấy người công an ch́m này có vẻ trâng tráo, tôi vặn hỏi ngay:


- Có phải bác nghi chúng tôi là tù vượt ngục không?


Người lạ mặt tỏ ra bối rối sau câu hỏi đó. Mặt ông ta khác đi và yên lặng. Th́ ra tôi đoán đúng, người ngoài thấy chúng tôi biết ngay là tù. Hơn nữa, thấy cách ăn mặc của Thầy Kỳ họ có quyền nghi thêm hai chữ ‘’vượt ngục’’. Tôi nói tiếp:


- Bác lầm rồi, chúng tôi là tù nhưng không phải vượt ngục mà mới được tha về từ trại Nam Hà sáng hôm nay.


Người công an ch́m này không chịu thua:


- Thế các anh định về đâu?


- Dĩ nhiên là tôi về Nam, nhưng chưa về ngay hôm nay.


- Các anh định ở đâu trong lúc này?


- Ở đây, trong Nhà Chung này.


Vừa nói tôi vừa chỉ vào Ṭa Giám Mục Hà Nội. Nói xong câu đó, chúng tôi bỏ đi vào, để mặc cho người đàn ông lạ mặt đứng trố mắt nh́n theo.


Ṭa Giám Mục Hà Nội, hay thường được gọi là Nhà Chung Hà Nội, là một khu vực khá rộng với nhiều dăy nhà ngang dọc, nhưng ṭa nhà chánh, là nhà hai tầng khá dài nằm thẳng góc với đường cái. Cách ṭa nhà chánh này một đỗi là tháp của Nhà Thờ Chính Ṭa có cây Thánh Giá vươn cao. Từ cổng đi vào là sân khá rộng và dài sâu măi vào bên trong. Khu vực này với cây to bóng mát và các ṭa nhà lâu năm trông thật cổ kính. Lúc vừa bước vào khuôn viên Nhà Chung Hà Nội, tôi tưởng như ḿnh đang đi vào một khu bảo tàng, được ǵn giữ cẩn thận và trang nghiêm.


Thầy Kỳ dẫn chúng tôi đi sâu măi vào gần cuối mới có bậc thềm bước vào khu nhà phía tay phải. Lúc đó khoảng hai giờ chiều, có lẽ là giờ nghỉ nên cả khu nhà yên tịnh và vắng vẻ, chẳng thấy bóng dáng ai. Thầy Kỳ đă quen biết nơi này nên đi vào trong như người nhà. Anh Khuân và tôi đặt ba lô xuống bậc thềm xi măng ngồi nghỉ mệt. Một lúc sau Thầy Kỳ trở ra với một người đàn ông cao lớn và trắng trẻo, tóc húi kiểu đầu đinh tức là có mái bằng trên đỉnh đầu. Người này mặc áo sơ mi trắng ngắn tay, quần tây đen, áo bỏ ngoài quần và chân mang xăng-đan. Toàn diện con người anh toát ra sự sạch sẽ và gọn gàng của một con người làm việc văn pḥng, ít khi có dịp tiếp xúc với ánh nắng mặt trời. H́nh ảnh này tương phản với Thầy Kỳ nhỏ thó, đen đủi và bệ rạc trong bộ đồ tù đang cười nói bước đi bên cạnh. Anh Khuân và tôi đứng lên khi hai người ra tới nơi.


Thầy Kỳ giới thiệu:


- Thưa Cha, đây là Thầy Trác, bạn cùng lớp của con và là người giúp pḥng bộ của Đức Hồng Y.


Tôi đưa tay ra bắt tay Thầy Trác, trong lúc Thầy nói:


- Con được Thầy Kỳ cho biết có cha và anh ghé Nhà Chung. Con xin chào. Mời cha và anh vào.


Thầy Trác đưa cả 3 vào pḥng ăn, vừa đi vừa nói:


- Giờ này Đức Hồng Y chưa xuống văn pḥng. Cha và hai anh ngồi uống nước và tạm nghỉ, chốc con lên tŕnh với ngài. Nói xong Thầy Trác bước ra.


Pḥng ăn này khá lớn có kê một bàn dài chính giữa và hai bàn tṛn cách đó một quảng, có những chiếc ghế đai xếp chung quanh bàn. Trong một góc nhà và cạnh vách có bộ xa-lông và mấy chiếc bàn nhỏ để sách báo. Chỗ nào cũng sạch sẽ tươm tất. Một lúc sau Thầy Trác trở lại, tôi vẫn ngồi yên đọc báo. Tôi ngạc nhiên khi Thầy bước tới và chào tôi lần nữa:


- Chào Cha, có phải Cha Lễ không ạ?


Tôi ngạc nhiên v́ lúc năy đă giới thiệu rồi, sao Thầy c̣n hỏi nữa?. Tôi ú ớ đáp lại:


- Vâng... vâng...


Chưa nói hết câu th́ Thầy Kỳ cười lên tiếng:


- Thưa Cha, đây là Thầy Trạc, em sinh đôi của Thầy Trác lúc năy.


- À, ra thế.


Tôi chợt phá lên cười mà không dằn được, mặc dù biết cười như thế là không phải. Để khỏa lấp chỗ hớ của ḿnh, tôi liền chống chế bằng một câu thân thiện:


- Trời ơi. Hai anh em giống nhau quá, tôi nhận không ra.


Thầy Trạc vui vẻ đáp:


- Không phải một ḿnh Cha lầm đâu, có nhiều người lầm hai anh em con. Chúng con giống nhau quá hả Cha?


Chúng tôi lại được trận cười thoải mái sau câu nói đó. Hai anh em đă giống nhau mà lại ăn mặc như nhau nữa th́ có trời mới biết ai là Trác và ai là Trạc. Lúc đó tự nhiên tôi liên tưởng tới hai nhân vật sinh đôi Dupond và Dupont trong bộ truyện bằng tranh ‘’Tintin et Milou’’ của Paul Hergé, nhưng tôi không dám nói ra. Sau khi chúng tôi ngồi nói chuyện vui vẻ, chợt Thầy hỏi:


- Trước khi vào Nhà Chung, Cha và các anh có gặp ai hỏi thăm ǵ không?


Tôi nói có, và kể lại câu chuyện gặp người đàn ông ngoài cổng. Thầy chia sẻ:


- Thế đó Cha ơi. Ngoài này nó vậy đấy. Con kiến cũng chui không lọt đừng nói chi con người. Mà này Cha và anh có giấy tờ ǵ đưa con đi tŕnh. Đồn công an ngay cổng vào Nhà Chung đó Cha.


Chúng tôi móc túi lấy giấy tờ. Khi thấy tôi lần túi trong túi ngoài và qua hai lần kim băng móc mảnh giấy ra trại, Thầy Trạc nh́n tôi mỉm cười làm tôi xấu hổ. Lúc ấy tôi có cảm tưởng ḿnh giống như một bà nhà quê, giấu mấy đồng tiền lẻ sâu vào ruột tượng moi măi không ra. Tôi cười và nói cho đỡ ngượng:


- Cẩn tắc vô ưu Thầy ạ.


- Phải thế chứ Cha. Bọn móc túi Hà Nội này nó ranh lắm. Nhất là lúc đi tàu hay đi xe, Cha và các anh phải cẩn thận đấy. Bọn chúng nhanh như sóc ấy.


Câu nói của Thầy Trạc làm tôi đỡ ngượng. Thầy cầm lên đọc khá kỹ các mảnh giấy trong tay. Tôi biết là ngoài lư do để đi tŕnh giấy, những người có trách nhiệm trong Nhà Chung cũng phải biết chắc những ai bước vào khu nhà này. Mặc dù có sự giới thiệu coi như bảo đảm của Thầy Kỳ, nhưng người ngợm của tôi lúc bấy giờ rất dễ cho người lạ nghi là Linh Mục ‘’dỏm’’.


Sau đó Thầy bước ra và dặn tôi ngồi nghỉ để Thầy đi dọn pḥng cho chúng tôi. Thầy nói thêm là giờ này Đức Hồng Y c̣n trong nhà nguyện, tới ba giờ sẽ vào văn pḥng làm việc và tiếp khách.


Một lúc sau Thầy trở lại bước vào nhà ăn, nhưng tôi không biết là Trác hay Trạc. Thầy mời tôi lên pḥng, trong khi Kỳ và Khuân ngồi chờ Thầy trở lại để đưa qua khu vực nhà khách dành cho các Thầy. Tôi nghĩ giá mà ba anh em chúng tôi được ở chung một nhà th́ vui hơn, nhưng nhập gia phải tùy tục. Lúc đi cạnh nhau tôi vẫn chưa biết người nầy là Trác hay Trạc. Tôi mỉm cười với ư nghĩ, giá mà một ông bị cận thị mang kính th́ dễ phân biệt biết mấy.


Tôi được đưa vào một pḥng khách trên lầu rất sạch sẽ, rộng răi và đủ tiện nghi. Giường trải chiếu hoa và có quạt trần. Pḥng mở cửa nh́n xuống sân từ đường cái đi vào và đối diện bên kia là nhà Văn Hóa.


Tôi đặt chiếc ba lô hành trang duy nhất xuống ghế và bước vào nhà tắm để rửa mặt. Sau khi lau người bằng chiếc khăn mặt trắng và thơm tho, tôi bước ra và tới ngả lưng nằm dài trên giường có chiếc gối trắng tinh, dang rộng tay chân trong tư thế thoải mái lần đầu sau 13 năm cuộc đời gió bụi. Vừa nằm xuống tôi buột miệng nói thành lời: ‘’Ôi. Đời đáng sống làm sao’’. Cái cảm giác đang tự do và làm chủ hoàn toàn một căn pḥng, cho dù chỉ là một pḥng khách của Nhà Chung Hà Nội và chỉ ở tạm một vài ngày đă làm tôi lâng lâng hạnh phúc và nhận chân ra sự thay đổi đột ngột trong cuộc đời. Tôi nằm yên nhắm mắt và cố tận hưởng giây phút hiếm hoi này, chẳng suy nghĩ ǵ thêm. Một lúc sau có tiếng gơ cửa và Thầy pḥng bộ bước vào. Tôi vẫn không biết là Trác hay Trạc, chỉ lên tiếng ‘’chào Thầy’’. Thầy nói đă tŕnh Đức Hồng Y, Ngài mừng lắm và hẹn ba giờ rưỡi Thầy đưa chúng tôi lên gặp Đức Hồng Y.





Linh Mục NGUYỄN HỮU LỄ

 

 

 

sách (T)


Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ TÔI PHẢI SỐNG

   mục lục

Tựa

Phần Một Cuộc Đời và Bóng Đen

Vào Chuyện

Chiếc Nôi Dân Tộc

Nhà Chung Hà Nội

Hồng Y Trịnh Văn Căn

Vị Giám Mục Phụ Tá

Nét Truyền Thống

Vết Tích Thời Gian

Cuốn Phim Quay Chậm

1 Bước Ngoặt Cuộc Đời

Vùng Bóng Đen

Vùng Kỷ Niệm

Chuyến Đ̣ Ngang

Những Giá Trị Tinh Thần

Việt Nam Đau Thương

Cuộc Cờ Người

Tỉnh Cơn Mê

Thành Phố Mỹ Tho

Đường Xưa Lối Cũ

Chuyện Một Chiếc Cầu

Tuổi Thơ Thời Chiến

T́nh Cảnh Gia Đ́nh

Xa Rời Điểm Tựa

Bước Thời Gian

Ơn Sinh Thành Dưỡng Dục

Các Nữ Tu

Chân Trời Mới

Cái Thú Nhà Quê

Sợ Trường Học

Nhận Diện Cuộc Đời

Thảm Cảnh Gia Đ́nh

‘’Thày Bảng Mới’’

Thời Kỳ Phá Ngu

Tuổi Trẻ Ngô Nghê

Biến Cố Vĩ Đại

Nôn Nao Cùng Cực

Khổ V́ Cái Quần

Thế Giới Mới

Tô Phở Đầu Đời

Những Cuộc ‘’Họp Báo’’

Hai Vị Linh Mục

Cảnh Chợ Chiều

Bước Đầu Lên Tỉnh

Ư Hướng Làm Linh Mục

Cuộc Đảo Chánh

Xáo Trộn Chính Trị

Khủng Hoảng Uy Quyền

Bước Chân Vào Đời

Kết Thúc Ván Cờ

Trở Về Thực Tại

Cảnh Tượng Hăi Hùng

Chặng Cuối Đoạn Đường

Phần Hai

2 ‘’Đêm Tân Hôn’’ Giữa Tây Nguyên

Người Bạn Đồng Hành

Đi Về Đâu?

Người Bạn Bất Đắc Dĩ

Chiều Cao Nguyên

Điểm Hẹn

Quận Lỵ Biên Giới

Chim Rẽ Đàn

Hạnh Ngộ Bất Ngờ

Cái Đêm Hôm Ấy Đêm Ǵ

Cơn Sốt Thời Cuộc

Tṛ Hề Thế Sự

Quay Về Thực Tại

Phần Ba

Tàu Sông Hương

Trại Gia Ray

‘’Đại Hội’’ Ruồi Xanh

Đợi Chờ Trong Đau Khổ

Người Bạn Tù Linh Mục

Chuyện Năm Xưa

Vĩnh Biệt Cha Khâm

Trước Giờ Chia Tay

Nỗi Buồn Chia Ly

Những Bước Đầu

Tin Chuyển Trại

Tung Hỏa Mù

Con Đường Vô Định

Giă Biệt Miền Nam

Hy Vọng và Hy vọng

Biển Vẫn Đợi Chờ

Trù Tính Kế Hoạch

Đi Vào Chi Tiết

Tế Sống Dũng Sĩ

Ư Trời

Ân Oán Giang Hồ

Cảng Hải Pḥng

Phần Bốn

Lần Ra Đất Bắc

Bến Cảng Hải Pḥng

Giai Đoạn Mới

Tŕnh Diện Học Tập

Bọn Ăng-ten

Học Tập Khai Báo

Lựa Chọn Thái Độ

Bàn Tay Sắt Bọc Nhung

Những Ngày Cuối Năm

Đêm Thánh Vô Cùng

Bài Thánh Ca Giáng Sinh

Phần Năm

Đường Lên Cổng Trời

Cái Lạnh Khủng Khiếp

Đêm Giá Băng

Trại Quyết Tiến ‘’Cổng Trời’’.

Cơn Đói Trong Cảnh Rét

Nhân Vật Lạ Xuất Hiện

Chân Dung Ông Trại Trưởng

Trong Hầm Ướp Lạnh

Gặp Lại Nhóm Bạn

Trận Say Sắn Nhớ Đời

Đóng Quan Tài

Tù Chết Nuôi Tù Sống

Người Anh Kết Nghĩa

Đại hội ‘’Rận’’.

Người Tù Lạ Mặt

Mưu Sự Tại Nhân, Thành Sự Tại Thiên

Hết Thiên Nhiên Tới Con Người

Dưới Trướng Của Lưu Manh

Ngày Phục Sinh

Phần Sáu

Trở Lại Trần Gian

Cơi Tiên và Địa Ngục

Trở Lại Trần Gian

Tổ Chức Trong Trại

Hai Anh Trật Tự

Trại Tù Thanh Cẩm

Trật Tự ‘’Giả Cầy’’

Nhóm Tù Quân Đội

Nhân Vật Mới Xuất Hiện

Chọn Thế Đứng

‘’Trung Quốc Vĩ Đại’’.

Gặp Lại ‘’Cố Nhân’’

Phần Bảy

Cái Giá của Tự Do

Vượt Ngục và Vượt Ngục.

Dụng Cụ Đào Tường

Dốc Tâm Chuẩn Bị

Thử Thách Đầu Tiên

Đợi Chờ Trong Âu Lo

Phần Tám

Canh Bạc Cuộc Đời

Điềm Chẳng Lành: Tắt Đèn.

Mũi Dao Định Mệnh

Đào Sống Đào Chết.

Cái Giá Của Tự Do

Dưới Ḍng Sông Mă

Giây Phút Kinh Hoàng

Cái Giá Phải Trả

Phần Chín

Chuyện Thương Tâm

Mạng Người Thứ Nhất

Đi Vào Cơi Chết

Lần Xuống ‘’Đáy Địa Ngục’’

Mạng Người Thứ Hai

Phần Mười

‘’Tôi Phải Sống’’

Họa Vô Đơn Chí

Nợ Đời Chưa Dứt

Bước Đường Cùng

Cơn Điên Loạn

Vài Lời Về Trương Văn Phát

Lon Nước Ân T́nh

Gió Thoảng Trưa Hè

Phần Mười Một

Tầng Đầu Địa Ngục

Kỹ Thuật Kiến Trúc

Nhà Cầu ‘’Nổi’’

Cơn Mưa Trái Mùa

Ăn Để Sống

Cái Lưỡi Mèo

Những Thường Trú Nhân

Những Khách Kiều Cư

Học Tiếng Phổ Thông

Bầy Ác Thú Trong Cơn Đói

Những Khách Văng Lai

Hoa Lạc Giữa Rừng Gươm

Tướng Cướp B́nh Thanh

Luật Giang Hồ

Nhân Vật "Sữu Què (can check lai

Cuộc Tương Phùng

Tư Cách Một Đàn Anh

Kiếp Sống Giang Hồ

Giai Nhân Và Tướng Cướp

Anh Hùng Náo

Phút Chia Tay

Gạt Lệ Ra Đi

Phần Mười Hai

Ngày Trở Về

Hát Lâu Chầu Mỏi

Cỏ Dại Được Mùa

T́nh Thế Đổi Thay

Cây Đa Cũ, Bến Đ̣ Xưa

Ṿng Tṛn Khép Kín

Gió Mát Trưa Hè

Giờ Thứ Hai Mươi Lăm

Anh Em Chia Ĺa

Nhận Ra Ư Chúa

Câu Chuyện Hăi Hùng

Chúa Nói Trong Con

Đội Khai Thác Đá

Biểu Lộ T́nh Người

Cộng Đoàn T́nh Thương

Cánh Hoa Đồng Nội

Cuối Chặng Đường

Kẻ Ở Người Đi

Quăng Đường Trước Mặt

Cuối Chuyện

Tờ Giấy Ra Trại

Bài Học Của Trường Đời

Dân Tộc Việt Nam Của Tôi

Cuộc Chiến Chưa Tàn

Can Đảm và Khoan Dung

Bước Vào Tương Lai Vô Định

Trở Về Hiện Tại

Phụ Chương

Phụ Chương Một: Cái Chết Của Tướng Cướp B́nh Thanh.

Phụ Chương Hai: Những Cuộc Gặp Gỡ

Phụ Chương Ba: Hoạt Động Tại Hải Ngoại

Phụ Chương Ba: Theo Bước Chân Người Linh Mục

Phụ Chương Ba: Nặng Với Quê Hương Một Tấm Ḷng

Phụ Chương Ba: Thời Điểm Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ Tôi Phải Sống