Hồ Biểu Chánh HAI KHỐI T̀NH





Lúc chạng vạng, v́ mặt nhựt đă lặn mất vào góc trời Tây xa hoắc nên loài người lần lượt phải nổi đèn lên để kéo dài th́ giờ cho cuộc sinh hoạt.Trong châu thành Sài G̣n, nhứt là ở phía nhà thờ Chợ Đũi, thiên hạ qua lại dập d́u ngoài đường, kẻ làm việc mệt mỏi th́ bươn bả đi về nhà mà nghỉ ngơi, người thung dung vô sự th́ thả rều dặng t́m cách vui chơi cho thỏa ư. Lại thêm những đoàn xe lửa, tốp dưới Mỹ Tho, tốp trên Biên Ḥa, tiếp nhau rầm rầm về tới, thổi sip-lê nạt đường nghe vang rân, làm cho cảnh càng rầm rộ náo nhiệt hơn nữa, rất phù hợp với tâm hồn hăng hái của hạng thanh niên, mà rất khó chịu cho tri ư trầm tĩnh của bực trưởng lăo..... Bà phán ngồi suy nghĩ rồi bà ứa nước mắt mà than: “Má không hiểu tại sao mà trời đă khiến bụng con như vậy. Má dám chắc dầu ai đi nữa cũng không hơn trạng sư Xương cho được. Người học giỏi, mà lại ăn nói có lễ nghĩa, tánh t́nh thuần hậu ôn ḥa, dễ thương quá. Nếu con làm vợ trạng sư Xương th́ má vui mừng lắm, má không lo chút nào hết”. Cô Cúc cười mà đáp: - Má nói như vậy là má do lư, chứ má không do t́nh. Lư với t́nh khác nhau, không thể nào lấy lư mà đánh thối lui t́nh cho được. Người ta chết v́ t́nh, chớ có ai chết v́ lư bao giờ. Mời bạn đọc tiếp.

 

 

 

sách truyện (H)


Hồ Biểu Chánh HAI KHỐI T̀NH

   mục lục

chương 1

chương 2

chương 3

chương 4

chương 5

chương 6

chương 7

chương 8

chương 9

chương 10

chương 11

chương 12

chương 13

chương 14