• tác giả & tác phẩm | All, H, P, T,



TÁC GIẢ & TÁC PHẨM - Chu Vương Miện



TRẦN HUY SAO




Sinh tại Đà Lạt .


nguyên quán Quảng Diền – Bác Vọng Tây Huế.


Tác phẩm đă xuất bản :
- hồn Á Đông [Thơ , cơ Sở Thi Văn Sao Dị H́nh 1964.



Đă thực hiện tại hải ngoại:
- Mưa nắng trong đời [ Thơ 1994]
- Chân Dung ngày tháng [Thơ 1995]
- Trọn đời làm mây bay [Thơ 1996]
- Nhật thi[ Thơ 1997]
- Nẻo về trầm mặc [Thơ 1998]
- Xóm Đ́nh Đa cát [Tập truyện 1999]



Có người cho rằng , Văn Học Hải Ngoại nói chung và Thi ca nói riêng , là một nền Văn Học Miền Nam nối dài . Nhận xét này theo tôi có lư . Không phải v́ thi ca Hải Ngoại thiếu cách mạng tính , trào lưu tính, mặc dù ở Hải Ngoại là môi trường dễ dàng cho sự xâm nhập những cái mới nhất của văn chương . Nhưng theo tôi, bởi chúng ta cũng chưa nói hết những điều chúng ta muốn nói , viết hết những ǵ chúng ta muốn viết , chưa trọn vẹn với lịch sử , và nhất là chúng ta vẫn c̣n rất nhiều hoài niệm cần phải giữ ǵn ., những vềt thương chưa kín miệng , những nỗi mất mát vẫn chưa t́mlại được . Và tôi đă t́m thấy những điều này trong Nhánh Rong Phiêu bạt của Trần Huy sao. [[Tựa của Trần Hoài Thư]



Nghệ tĩnh ḿnh ơi sông lam nhuộm núi hồng
bạn về theo bạn đào núi ngăn sông
những gịng suối nhỏ theo sông về với biển
để đồi hoang lại trong nắng trong mưa
để người dân khổ như đất kia cằn khô
[người đi xây hồ kẻ gỗ –nhạc Phan Huỳnh Điểu]



Quê hương ḿnh đẹp quá , nỡ bỏ đi sao ? mà đi cho đành ? mà đành quên sao ? Ơi amỉmathuột , từ Ninh Ḥa di khoảng 70 cây số đến đèo Khánh Dương . roi đi tiếp vao thành phố daklak lấy nhà thô Chánh ṭa làm trung tâm thành phố Buônmathuột . di thẳng khoảng 1 cây sô rưỡi qua toa hành chánh tỉnh rồi đến Biệt Diện của Cựu Hoàng bảo Đại[ bây giờ không c̣n Cưu Hoàng nữa nhưng c̣n người em nuôi [ là dồng chí Bảo Vệ] . re vế phía bên trái là đi vào buôn ky [ ngang qua bộ tư lệnh sưdoàn 23 cũ] dọc theo hai bên đường là những dẫy đồn diền càphê , trong toàn caphê arabica . robusta , netchi . hoa trắng y nhu hoa trà và nhưng đem trăng sáng đi qua ngát như hương nhài . nếu tù dinh Bảo Đại đi thẳng th́ đến ṭa đại biểu chính phủ rồ i dến buôn A Lê A [ buôn A lê B] hồ Lak. Phía sau lưng Biệt Điện đi một đoạn nữa qua suối đốc Học th́ vào chơ Buônmathuột , ngay đường Y Dút đi chut nũa là đường Ama Trang Long.nhà thờ chính ṭa đi ngược lại khoảng 300 m th́ đến quán La Sourie Blanch , quan bán rượu cho Tây đồn điền , thương cỡi môtô , áo da dính đầy bụi đỏ.



Tôi không hề biết thôn Thiện Chí nằm ở đâu trên dải đất việt nam bao la và đầy khổ nạn của chúng ta. Tôi cũng không nhớ đă từng dừng chân ở Bến Cạn lần nào trong hàng trăm bến đời mà tôi đă trôi qua . Nhưng điều đó không quan trọng , Bến Cạn của Trần Huy Sao . Chợ Vạn của tôi . Phong Điền của một độc giả Cần Thơ nào đó , rồi cũng giống nhau thôi . Chắc chắn quí độc giả cũng như tôi đều nhận ra ngay trong kư ức ḿnh một mảnh đất thân thương vô cùng . Ở đó có cậu bé Trần Huy Sao , cậu bé Trần Hoài Thư , cậu bé Trần trung đạo hay mỗi chúng ta khi c̣n là những cậu be , cậu bé đang ngồi bên bờ sông nh́n mặt trời lịm dần từ dẫy núi xa xa . Quê hương ḿnh đẹp quá , quá khổ đau và đấy khổ nạn , phải không quí vị:



Ai trong đời chẳng có một gịng sông
Êm ả gửi ḷng ḿnh bao kỷ niệm
Dù gióng sông đời chia hai nhánh
Cũng một trời thương nhớ bến sông quê
[boston đầu tháng 5 năm 1999 Trần trung đạo]



Trần Huy sao có một thời trọ học ở Ban mê thuật, nhưng lại sống ở Xóm Đ́nh Đa cát Đàlạt, và quê hương nơi đó với những kỷ niệm thân thương với chiến trường kẻ c̣n người mất.



Sau Mậu Thân biết tin anh Tử trận ở chiến trường cao nguyên , lúc đó tôi cũng xa rời đàlạt . ...........................



Những bụi Qú Hương hoa vàng rộ nở mùa đông dọc dài theo con con dốc bên hông chùa Linh Quang , chị cũng không quên dến cả cái hố rác bà Sơ sâu hút cuối con dốc chợ chiều và những bụi sim dại mọc đỳ dưới chân núi trọc , phủ lấp con đường ṃn ngoằn nghoèo dẫn vào thác Cam ly Hạ . Đất nước từ năm 1945 cdă đổi thay . sau 54 lại càng đổi thay , mền Nam miền Băc , biết bao cuộc đổi dời , biết bao biến chuyển , rồi chiếntranh như như h́nh với bóng , lẽo đẽo bám măi vào cái dân tộc nhỏ bé khốn khổ năm cạnh Thái B́nh Dương . Nửa thế kỷ lănh đ mọi thứ đạn chả mộ t ngaỳ nào ngơi nghỉ , trên khắp quê hương chả chỗ nào yên lành , toàn dấu bom vếtdạn.



thời gian rồi sẽ qua đi
đời người rồi cũng xa đi
chỉ c̣n thơ ở lại [Trần Huy sao]



Trước đó vài chục năm thi si Vũ Hoàng Chương có bài thơ Nguyện cầu trong đo có câu:



ta c̣n để lại ǵ không?
ḱa non đá lở này sông cát bồi
[Vũ Hoàng VChương]



và trước đó hơn 100 năm Nguyễn Công Trứ cũng có câu:



đă sinh ra ở trong trời đất
phải có danh ǵ với núi sông
[Nguyễn Công trứ]



Phước cho kẻ nào không biết Thiến Chúa mà tin [Kinh Thánh] cái mơ ước của mọi người [không phải chỉ có văn nghệ sĩ] ai cũng muốn ḿnh có một cái ǵ? để lại cho hậu thế , Tuy nhiên [cái để lại] có cái cần , có cai không cần , có những ngưó coi cuộc đời như một tṛ chơi tṛ hề không tha thiết chi lắm , nhưng khi nằm xuống th́ lại để lại quá nhiều , như thi hào Tản Đà Tú Xương biết bao cai hay và kèm theo cũng rất nhiều cái dở . có lắm người tài hoa chả ai biết tới dồn vào một gịng sông lặng lẽ trôi đi . mơ ước th́ ai cũng mơ ước , nói theo Gogal: ” có lẽ tên tôi sau này sướng hơn tôi bây giờ “ và cũng rất lấy làm vui . rất t́nh người . va câu mong thi si Trần Huy Sao trước khi lên đường về với cát bụi , se để lại nơi cơi trân tục này một cái ǵ? là những bài thơ kèm theo dưới dây.



Phần trích Thơ.



CHU VƯƠNG MIỆN

 

 

 

tác giả & tác phẩm (T)


Tràm Cà Mâu / Chu Vương Miện

Trần Huy Sao / Chu Vương Miện