• tác giả & tác phẩm | All, H, P, T,



TÁC GIẢ & TÁC PHẨM - Ngô Nguyên Nghiễm

 TÁC GIẢ & TÁC PHẨM  - Ngô Nguyên Nghiễm

Hồ Chí Bửu (2008)



HỒ CHÍ BỬU



Trong quyển sách Tác Giả Tác Phẩm NGƯỜI ĐỒNG HÀNH QUANH TÔI của nhà thơ Ngô Nguyên Nghiễm, sách dày 1500 trang, quyển 1 gồm 50 nhà thơ. Trong đó có HồChíBửu, xin trích trả lời phỏng vấn sau đây :



PHỎNG VẤN NHÀ THƠ HỒCHÍBỬU ::



NgôNguyênNghiễm (NNN): 1/ Đặc thù của vài tập thơ HồChíBửu in gần đây, có khuynh hướng rong chơi trên chữ nghĩa, trên thơ. Xin cho biết quan điểm sáng tác.



HồChíBửu (HCB) : Thơ tôi có được từ những trải nghiệm đau đớn và sung sướng của bản thân.



Năm 2003-2005, trong những năm nầy, mỗi năm tôi ở chùa một tháng. Từ đó tôi ngộ ra rằng thơ là không, người là không, không cũng là không. Do đó thơ cứ phun trào giống như con người của tôi vậy.



NNN : 2/ HồChíBửu là 1 trong những nhà thơ tiêu biểu đang sinh sống tại Tây Ninh, nằm trong nhóm chủ trương tạp chí Động Đất trước 1975. Anh có thể giới thiệu về tạp chí nầy với khuynh hướng, chủ trương và các bằng hữu đóng vai gánh vác. Thành công lẫn thất bại.



HCB: -Trước 1975, trong thời kỳ chiến tranh, tưởng chừng mọi giá trị điều sụp đổ huống hồ ǵ văn nghệ. Động Đất được h́nh thành, làm diễn đàn bày tỏ lập trường, thái độ trước văn nghệ đàn anh thủ đô. Đi về phía chỗ ngồi của những người viết trẻ dấn thân ở tỉnh lẻ. Những tinh hoa văn học đang giẫy chết trong trứng nước. Phổ biến sâu rộng trong giới sinh viên, học sinh. Nhưng ngoài xă hội th́ rất hờ hững đón nhận. Đơn giản, chiến tranh mà. Cộng tác với ĐĐ lúc đó có nhà thơ Từ Trẩm Lệ, nhà thơ Trường Anh, nhà văn Lữ Hoài Trọng Kư và các tay bút trẻ như Việt Chung Tử, Trần Mộng Hoàng, Trần Minh Nguyệt, Vũ Anh Sương, Trần Duyên Tưởng, Điệp Thuyên Ly, v..v..Ban biên tập gồm Nguyễn Mạnh Bảo : Chủ trương, HồChíBửu : Chủ biên, Thư kư toà soạn : Lê Trường Hận.



NNN: 3/ Ngoài thơ, anh có nghiên cứu thêm về văn học viết khác, như văn biên khảo, sưu khảo ? Nghe nói, anh đang thai nghén 1 nghiên cứu về văn học Tây Ninh ?



HCB: Hơn 10 năm nay, tôi có nghiên cứu sâu về Kinh Dịch và đang tiếp tục. Về thai nghén…th́ đúng là tôi chuẩn bị xuất bản tuyển tập thơ, văn HồChíBửu gồm 8 truyện ngắn và 40 bài thơ. C̣n nghiên cứu văn học Tây Ninh, chuyện nầy lớn quá, tôi dị ứng với mấy từ nầy. Nói thêm cùng anh một tí, với tôi “Tây Ninh là nơi đi để nhớ chớ không phải ở để thương, đi đâu cũng đụng phải vách tường..” vậy thôi…Tôi thuộc loại ‘vạn lư độc hành’ mà !..(bạn với Điền Bá Quang ?)



NNN: 4/ Phong trào Tân h́nh thức rộ nở ở các lănh vực thi ca, hội hoạ, âm nhạc.., mà người ta nói rằng, đó là sự xâm thực tự nhiên. Với cái mới nầy, anh có chính kiến ra sao ?



HCB: Cái ǵ cũng vậy, ‘hữu xạ tự nhiên hương’ nó tốt đẹp, hấp dẫn th́ sống lâu, như lúa nông nghiệp A3 th́ tàn lụi mau. Anh thấy đó, thiếu ǵ loại nhạc A3, văn A3, thơ A3. Đúng là 3 tháng th́ người ta quên ngay. Thời gian gần đây tôi có đọc một số ‘thông điệp’ của một nhà thơ dân tộc, hô hào cổ suư cho phong trào tânh́nhthức, hậuhiệnđại . Trên web : vanchuongviet.org, người ta tranh tụng chuyện nầy ́ xèo, bà xả tôi cười cười “ôi..anh ta có nói vấn đề đó th́ cũng là ngoại ngữ, mà người nói bằng ngoại ngữ th́ dễ tha thứ được, chứ ǵ nữa..tiếng việt đối với anh ta là ngoại ngữ rồi..” đúng là tôi mút ư kiến..



NNN: 5/Túi thơ đeo đẳng bên vaiHồChíBửu suốt đoạn đường dài cuộc đời,như vậy anh có xem thơ như là ‘đạo’ hay chỉ là giây phút bùng vỡ của tâm thức ?



HCB:Tôi làm thơ từ năm 13 tuổi, nói nhỏ anh nghe : tôi mê thơ cũng như mê gái, không làm thơ th́ tôi biết làm ǵ ?



NNN: 6/ Giai đoạn sắp tới, ngoài những lăng bạt, bay nhảy phiêu bồng trên ngôn ngữ, ở những tập thơ mới nhất, xin hỏi HồChíBửu có “đột phá” ǵ mới hơn ở tác phẩm sau, như tự thú “ thôi ngôn ngữ đă đến hồi tháo khoán, ta trở về ru lại giấc chiêm bao”? Nếu có, xin hé mở quan niệm mới. Cảm ơn HCB.



HCB: Chắc chắn rồi, sẽ là một ‘phún xuất thạch’ tuy nhiên độ nóng bao nhiêu, ḍng chảy đến đâu th́ làm sao mà biết được. Tôi không có quan niệm mới nào cả. Có điều “ nói với lửa th́ phải trả lời bằng nhiệt độ”. Cảm ơn những câu hỏi dễ thương của anh./hcb.





BẠN VỀ AM CŨ THĂM TA



tặng sachilệ



Chúa ơi ! nhà ngươi ở đâu lù lù tới
mấy chục năm rồi không thấy mặt nha
dè đâu ngươi cũng dính ṿng danh lợi
cơi phù hư mấy đợt lao đao



th́ thôi -phủi chân ngồi xuống chiếu
làm với nhau xị mốt xị hai
ở đây không có hoan hô hay đả đảo
không có dùi cui – không có khói cay



t́m rách mắt cũng không có em dài tóc
cứ tưởng như ta gối mỏi chân giùn
đừng hỏi tại sao đầu ta trọc lóc
cuộc hành hương đời lọt xuống mê cung



hơn sáu mươi rồi không biết già chưa ?
sao vẫn thèm bia- vẫn mê con gái
sao vẫn cứ ham nỗi đau cuồng dại
tự hành hạ ḿnh chẳng biết trách ai ?



ta nh́n nhau - tức cười tên tiểu tốt
sao ngươi cười nhẹ hều vậy lục lăng ?
nhớ hồi đó hai thằng học chung một lớp
ngươi khoái con Vân – ta kết em Hằng



cạn ly đi - người về từ xứ tuyết !
Canada - lạnh lắm - biết rồi !
người bạn già đă bao năm biền biệt
say hết đêm nầy - kể chuyện nổi trôi



ngươi hỏi ta c̣n làm thơ không hả ?
chẳng làm thơ th́ ta biết làm ǵ !
ta ấm ức nên thơ toàn dung tục
ngươi lỡ nghe rồi xin đừng hỏi mần chi !



ta cất am - cạo đầu mà ăn mặn,
làm Lỗ Trí Thâm lây lất qua ngày
tu cái ǵ mà tối ngày cứng ngắt
tuần bảy ngày – bữa xỉn bữa say…





CON M̀NH EM THÔI !



1.



Đâu phải bây giờ anh mới yêu em


Mà đă khoái từ khi mới gặp
Vừa chạm tay đă nghe ḿnh đỏ mặt
“Run như run thần tử thấy long nhan
Run như run hơi thở chạm tơ vàng”*
Như Hàn Mạc Tử thấy Mộng Cầm. Bá chấy !
Em bảo thương v́ thấy anh khờ dại
Không biết ma lanh đấu đá với đời
Thương anh v́ nghèo rớt mồng tơi
Mà xả láng chơi cho hết bóp
Gă nhà quê giả đ̣ chơi sộp
Học Bùi Chí Vinh đăng kư thượng đài
Xĩn xĩn rồi chẳng biết sợ ai
Có ba thành công lực mà dai thấy sợ
Trong t́nh yêu anh nhiều phen vỡ nợ
Cũng phàm phu tục tử như ai
Cũng ăn dơ nói phét dài dài
Cũng trần tục như chúng sinh dưới thế
Kể tội ra anh nhiều vô số kễ
Mà em th́- hề- xá tội vong nhân
Tự nguyện cho không những lúc anh cần
Cứ ban phước như thiên thần tại thế
T́nh cho anh nhiều như sông bể
Em ơi em – anh biết sợ em rồi
Yêu làm ǵ một cái gă dỡ hơi
Dốt thấy mẹ mà lên đời thi sĩ..



2.



Nói sỡ thích th́ tụi ḿnh nghịch lư
Em khoái Betthoven c̣n anh kết Viễn Châu
Em mê Thái Thanh c̣n anh khoái Lê Vũ Cầu
Vậy mà hai đứa thương nhau mới lạ ?
Em uống cốc tai c̣n anh ghiền trà đá
Em đọc Hemingway c̣n anh đọc Kim Dung
Anh tuổi Măo em tuổi Dậu tương xung
Vậy mà hai đứa chung mùng mới lạ ?
Có lắm lúc anh tưởng em là má
Cạo gió xức dầu mỗi lúc anh say
Có khi anh tưởng em là chị hai
Quyết liệt bênh anh khi nghe người ta nói xấu
Và cuối cùng em là người yêu dấu
Cho anh hôn ở bất cứ chỗ nào…
*Thơ Hàn Mạc Tử



CHƠI TIẾP…



ta bị tiểu đường không uống được bia
bác sĩ bảo chỉ chơi rượu đế
trời đất - chuyện nầy nghe qua quá dễ
nước mắt quê hương - tới bến quên về



mai mốt rồi đem xác về quê
chớ đừng đem ra biển như Du Tử Lê làm chi cho lạnh !
ta đă vốn cả đời hiu quạnh
hơn lục thập rồi chết cũng thọ như ai ?



nhưng chừng nào tới chết sẽ hay
giờ c̣n sống cứ chơi cho lết bánh
ta phải sống để nh́n đời đỏng đảnh
nhàn cư vi bất thiện đây rồi !



làm chảnh nên mấy chuyện dỡ hơi
cũng thưa tới thưa lui..thấy chán
muốn chơi trội - muốn cho người ngán
xin lỗi em – em sẽ cho qua [*]



thấy chuyện người - rồi nhớ chuyện ta
móc ruột ra chơi – nó ăn rồi chê thúi
nó nói chí cốt nhưng chộp tiền bỏ túi
nhậu bên nầy nói xấu bên kia



ta bị tiểu đường không uống được bia
th́ rượu đế chơi cho tới bến
ngoài tiểu đường – ta c̣n bệnh..sến
ai khen ta là híp mắt ra cười



chuyện giang hồ muốn ói tới mật tươi chơi bạo cạo đầu đi tu cho rảnh
nhưng lên chùa sư hỏi về đạo hạnh
biết khỉ ǵ về sắc sắc không không
xổ ra văn chương một mớ ḷng tong
sư đá đít đuổi về - chơi tiếp



ta tuyên chiến - mỗi ngày hai hiệp
sáng uống bia - chiều rượu đế lai rai
có xả hơi ta vào toillet cho oai
chớ tiểu ngoài đường làm chi cho người ta nói ḿnh –
có bệnh..



[*] chuyện casĩ Phương Thanh thưa blogs cogaidolong ra toà.



NGÔ NGUYÊN NGHIỄM

 

 

 

tác giả & tác phẩm (H)


Hồ Chí Bửu / Ngô Nguyên Nghiễm